Muốn được thiết kế một cây đèn cầy nho nhỏ – Cháy cho đến giọt sáp cuối cùng của nó – Góp mang đến đời này một ít ánh sáng, vậy thôi!


*

HÀNH LẠC TỪ (BÀI 1)

Nhân dip đón năm Tuất, tếu táo viết mấy cái này về một bài bác từ của Nguyễn Du mang tên Hành lạc 1. ( Nguyên Du còn tồn tại bài từ bỏ Hành lạc 2 )

Hành lạc trường đoản cú ( kỳ 1 )

Phiên âm

Tuấn khuyển hoàng bạch mao,Kim linh hệ tú cảnh.Khinh sam thiếu thốn niên lang,Khiên hướng phía nam sơn lĩnh.Nam sơn đa hương my,Huyết nhục cam thả phì.Kim dao thiết ngọc soạn,Mỹ tửu luỹ bách chi.Nhân sinh vô bách tải,Hành lạc đương cập kỳ.Vô vi thủ bần tiện,Cùng niên bất khai my.Di, Tề * vô đại danh,Chích, Cược* vô đại lợi.Trung thọ* chỉ chén thập,Hà sự thiên niên kế?Hữu khuyển thả tu sát,Hữu tửu thả tu khuynh.Nhãn tiền đắc táng dĩ nan nhận,Hà sự có mang thân hậu danh?

Dịch nghĩa

Con chó hay, lông xoàn đốm trắng,

Cổ đẹp treo chuông vàng.

Bạn đang xem: Hành lạc

Chàng trai trẻ khoác áo cộc,

Dắt trở về phía núi nam.

Núi phía nam giới lắm nai hương,

Huyết thơm, giết béo.

Dao vàng thái món ăn quý,

Rượu ngon uống hàng trăm chén.

Đời tín đồ ai sống mang lại trăm tuổi,

Nên kịp thì vui chơi.

Tội gì giữ lại nếp nghèo,Suốt năm không mở mi mở mặt!

Di Tề chẳng gồm danh lớn,

Chích Cược cũng chẳng nhiều to.

Sống thọ chỉ tám mươi tuổi,

Cần gì tính chuyện nghìn năm.

Có chó cứ nạp năng lượng thịt,

Có rượu cứ uống đến hết.

Chuyện trước mắt giỏi dở đang không cần biết,

Cần gì lo cái danh xa xôi sau thời điểm chết! bản dịch thơ của Lê Phụng

Cầy tơ giỏi khoáy tốt khoangCổ đeo một dòng nhạc xoàn thêm xinhChàng trai áo ngắn phong phanhNúi nam giới ngắm phía tênh tênh bước vềNúi Nam tất cả lắm nai quêTiết thơm thịt mập hả hê hầu như đàngMón ngon bát ngọc dao vàngRượu tăm trăm chén nào màng tỉnh giấc sayĐời fan trăm tuổi mấy aiKíp thời hành lạc kẻo mai xuân tànGiữ chi nếp sinh sống nghèo nànQuanh năm quần quật làm ăn ngập đầuDi Tề nào có danh caoLại coi Chích Cược có giầu hơn aiTám mươi tuổi đà sống daiNgàn năm tính chuyện mặt đường dài uổng côngCòn cầy còn miếng dồi ngonCòn be rượu gạo trắng ta còn bữa sayMất còn trước mắt như thế nào hayNgàn năm lợi danh lão phía trên cóc màng Bình loạn ( nhân năm Tuất ) **

Cụ Nguyễn thiệt là độc đáo. Mấy nghìn năm văn học tập ở việt nam ta dễ dàng gì đưa ra thơ xuất xắc về giết mổ cầy ? tuy nhiên vì nhân thời cơ năm Tuất phần đông ý thơ trong bài xích từ HÀNH LẠC của nuốm xin để dịp khác, những từ nào, ý nào bao gồm dính dáng cho “tuất” bắt đầu xin … loạn bàn!.

Chăng biết bên Tây bên Tầu bé chó tất cả lắm thương hiệu không. Ở ta có những lúc nó là con chó, bé má, nhỏ cún, nho nhã thì điện thoại tư vấn là nhỏ khuyển… và đặc biệt quan trọng khi nó được gọi là bé cầy. Sự phân minh ấy là bao gồm dụng ý. Chữ “cầy” là giờ đồng hồ gọi nhỏ chó khi đem có tác dụng thịt , hay thịt của con chó, là giờ đồng hồ gọi con chó trong “tư cách” là thực phẩm. Ta không thể tìm trên tuyến đường dài cả nghìn mét nghỉ ngơi Nhật tân ( tp. Hà nội ) một thời trước đây đã có vô vàn cửa hàng cửa hiệu có cái nào có tên “Thịt chó” đâu , mặc dù dẫy phố này chỉ toàn cung cấp thịt chó. Ta nuôi chó, cơ mà ta ăn uống thịt cầy ! tại sao con bò, con dê , bé lợn …cùng một loài gia súc tư chân; bên trên tròi hàng trăm ngàn loài chim chóc ; bên dưới nước hàng trăm ngàn loài thúy sán khi có tác dụng thịt tuyệt thịt của chúng ta lại ko đặt tên thường gọi khác ?. Ây là do miếng giết mổ chó ta cần gọi là giết thịt cầy để nó ko tục, nhằm nó new thanh , ta new dám cho vô mồm! bé chó, dân ta người nào cũng biết nó nạp năng lượng … tạp lắm. Chó nó ăn cái ấy, bản thân lại đi ăn chó à? Ăn là phải nạp năng lượng cầy cơ! trước khi ăn đề xuất thăng cấp cho nó. Đồ chó! tởm quá, ko xơi được; tuy nhiên cầy thì xơi được!.

Trở lại giết mổ cầy trong bài bác từ ‘Hành lạc’.  

Cầy to tốt khoáy tốt khoang

Món ngon bát ngọc dao vàng

Rượu tăm trăm chén nào màng thức giấc say

 Còn cầy còn miếng dồi ngon

Còn be rượu trắng gạo ta còn bữa say .

 Nghe tả nạm này đến Diêm vương cũng phải gạt đi: “Thôi thôi chớ nói nữa , ta cũng đang… thèm phía trên này ! Chả thay mà nhắm bữa làm thịt cầy, cụ Nguyễn hứng khởi đến cả “Mất còn trước mắt nào tuyệt / nghìn năm lợi danh lão phía trên cóc màng ! núm vừa “hiện thực” vừa “lãng mạn ” bạn dạng dịch tuyệt nhưng gồm câu này sẽ không sát nghĩa : “Hữu tửu thả tu khuynh ( tất cả rượu cứ uống mang lại hết.) mà dịch là Còn be rượu trắng gạo ta còn bữa say . Câu sản phẩm công nghệ 8 chũm đã viết “Mỹ tửu luỹ bách chi (Rượu ngon uống hàng ngàn chén), uống cả trăm chén và lại dùng be thì nên cần bao nhiêu be cho dùng chén hạt mít! Dân nhậu cắn thịt cầy ai lại dùng “ be ” nghe nó nho nhã thừa , nhưng mà cũng cổ lỗ quá. Mạn phép, mình kiểm soát và điều chỉnh cái khẩu khí lại một chút ít cho hòa hợp thời, thích hợp cảnh . Chẳng hạn: giết thịt hấp với món dồi ngon / Đầy can cuốc lủi ta thuộc … dzô … dzô .. / Dở tốt trước đôi mắt cóc lo. / nghìn năm danh lợi chuyện… bò trắng răng

Lại nói đến lòng yêu thương thịt cầy của ngươi dân nước ta, gồm phải yêu thương thit cầy là độc nhất vô nhị không? yêu món thit cầy là không phân loại giới tính, tuổi tác , quý phái trên dưới, không phân chia ách thống trị , ko phân biệt ý kiến chính trị tả / hữu … Đó là chủ ý gần như của toàn dân, từ trên xuống dưới

 Trên, không đủ can đảm tính những bậc trên duy nhất vì không tồn tại “tư liệu’, chỉ dám tính tự bậc thay Nguyễn . Là nhỏ một quận công , tể tướng, nhị anh cũng phần đông làm quan tiền to, tài danh nổi tiếng một thời. Vào dinh bầy hát, yến ẩm quanh năm, Món ngon dị vật sơn hào hải vị khá đầy đủ thứ gì. Ra phía bên ngoài thì cụ đứng đầu sứ bộ, đi tới đâu được đón tiếp trọng thể, cho tới dó, nhà hàng thừa mứa : “… Quân bất loài kiến sứ thuyền triêu lai cung đốn lệ? tốt nhất thuyền tuyệt nhất thuyền doanh nhục mễ/ Hành nhân bão thực luôn thể khí dư/ Tàn hào lãnh phạn trầm giang để…” ( Trích trong thái bình mại ca mang – Bắc hành tạp lục. Bốn câu trên tất cả nghĩa: Chẳng thấy cái lệ cung đốn mang đến thuyền sứ mỗi buổi sớm đó sao? hết thuyền này tới thuyền không giống chở đầy làm sao gạo làm sao thịt đến. Người ăn uống không hết, cần đổ đi. Canh thừa cơm thừa trút cả xuống lòng sông.) Dọc mặt đường đã thế, đến đón tiếp của triều đình thì có mà cần biết! cố mà có những lúc Cụ không thể nghĩ mang đến nem công chả phượng, đến các thứ cao lương mỹ vị nào, nuốm lại nhớ, lại chỉ mong một bũa giết cầy.

Dưới, gần như dân gian khắp việt nam thuộc hoặc đã nghe: Sống trên đời ăn miếng dồi chó/ Thác xuống âm ti biết có hay không? Thấy chưa! làm thịt chó không giống như các trang bị thịt không giống trên nuốm gian. Ăn đa số thứ giết mổ khác, bất thừa tấm tắc khen ngon, khoái khẩu, tuyệt hảo … Còn ăn uống thịt chó thì vừa ăn vừa buồn phiền hỏi trời: thác xuống địa ngục biết gồm hay không ? chiếc thảng thốt thác xuống âm phủ, siêng năng ngẫm nghĩ, rồi lại chuyên cần tra cứu xem trong kho báu văn học việt nam tự cổ chí kim gồm câu tán tụng máy thịt nào khác nhưng thiết tha domain authority diết đến cầm cố hay không? quái ác lạ, quái dị thật. Hà tất phải rên lên, đề nghị viện dẫn tới cả cái sống cái chết, tới cả dương gian với âm phủ về món thịt cầy , sao nhưng thống thiết vậy hả Trời? giết cầy là vạn tuế, vạn vạn tuế !

Viết thêm

Viết tếu táo xong xuôi lại tất cả cái gì áy náy. Ta biết Nguyễn Du còn có bài Điếu khuyển :

Tuấn mã bất lão tử

Liệt phụ nữ vô thiện tầm thường

Phàm sinh phụ kì khí

Thiên địa phi sở dung

Niệm nhĩ ở trong sở súc

Dữ nhân mao cốt đồng

Tham tiến bất tri chỉ

Vẫn thân hàn sơn trung

Vẫn thân vật thán uyển

Sổ thí vô toàn công

(Dịch nghĩa: Khóc chó. Ngựa hay là không chết già/ người trinh liệt không bị tiêu diệt yên lành / Phàm bạn sinh ra tất cả khí phách dị thường / Trời đất không có chỗ dung thân / nghĩ thương ngươi thuộc giống gia súc / Lông xương cũng giồng như với loại người/ Chỉ tiến đắn đo dừng/ bỏ xác trong núi giá / Liều thân mình ko hề ân oán hận / Bao lần demo sức không thành công)

Tấm lòng yêu thương của Nguyễn Du so với con chó thiệt là kỳ lạ (hay ông từ thương mình một bí quyết cực kỳ bí mật đáo?). Địa vị bé chó ở việt nam thấp, hết sức thấp, bị coi thường bỉ, bội nghĩa đãi, cái gì xấu xa tuyệt nhất thì dồn cho nó: dở hơi như chó, không sạch như chó… Nuôi thì cho nạp năng lượng đói (vì nắm chúng bắt đầu phải ăn uống bẩn). Ngủ thì ỏ kế bên hè ngoái sảnh mặc cho mưa gió nắng nóng nôi, rét mướt mướt. Hình như không tất cả ở ở đâu loài chó lại kém như mong muốn như thế. Rứa mà Nguyễn Du viết“Thổ súc dữ nhân mao cốt đồng”. (Lông xương tương tự như với lòai người). Mến đến vậy thật là thương cho tận cùng, dễ gồm mấy người? Thấy xác nhỏ chó bị tiêu diệt trong núi, không cần phải biết là của ai, mà lại động lòng than thở như vậy, đời ni dễ gồm mấy người? Lại còn khen: Vẫn thân đồ dùng thán uyển (Liều bản thân mà không tồn tại một lời oán hận). Thương với trọng chú chó đến nỗ lực là cùng! Đọc câu “lông xương cũng tương tự với chủng loại người” ông thương nhỏ chó bị tiêu diệt hay ông thương cho một … “kiếp chó’’ .

Ông là người có tương đối nhiều ẩn ức. Đọc văn thơ của ông tín đồ đọc dễ dàng tìm thấy hoặc liên tưởng tới những ẩn dụ . Qua nhiều bài thơ chữ Hán cũng như thơ nôm Nguyễn Du thể hiện tương đối nhiều về phần đông điều này. Xin coi lai câu thơ thời hạn ông đi sứ, ông được đáp ứng thực phẩm “Người ăn uống không hết, bắt buộc đổ đi. Canh thừa cơm để nguội trút cả xuống lòng sông. Đọc hồ hết câu này còn có ai ko liên tưởng tới những người thiếu đói cháo rau cũng không có mà ăn? Ông nói sự “hành lạc” của ông như thế đó. Một thí dụ khác bài xích Văn tế thập loại chúng sinh : cõi âm binh như được tái hiện về cõi dương trong xóm hội đương thời bằng hiện thân của những loại cô hồn thập lọai bọn chúng sinh, gồm phải đó là bài bác văn tế sống ….Nhiều bài như vậy lắm rất có thể thấy ông viết điều này để fan đọc tương tác đến một điều khác.

Thế thì chuyện “hành lạc” đâu có phải chỉ nên chuyện hưởng trọn lạc? vì ngay trong nghĩa nhỏ nhắn « hành lạc » cũng có mầu săc khác nhau: Hoặc là việc phóng túng trong cảm tình và trải nghiệm trong hành vi , hoặc là sự việc thoát li (tuy tất cả tiêu cực) nhằm mục tiêu phản ứng lại thôn hội . Người đời thường thì “hành lạc” để hưởng thụ; còn Nguyên Du “hành lạc” vẫn gởi đến bọn họ bao nhiêu nỗi niềm . Nguyễn Du “hành lạc” có phải kê suy ngẫm với rút ra hầu như thể nghiệm không giống mà các cái đó lại lấn lướt cả sự hưởng thụ và cao hơn rất nhiều lạc thú chăng ?.

Xem thêm: Quản Trị Kinh Doanh Quốc Tế Học Ở Đâu, Trường Đại Học Đào Tạo Ngành Kinh Doanh Quốc Tế

Để đối chiếu , phân tích sự nghiệp văn học tập nói chung và loại thơ hưởng lạc nói riêng của Nguyễn Du, xin dành cho các bên nghiên cứu, các nhà phê bình.

————————

* DI, Tề : Bá Di và Thúc Tề nhị danh nhân TQ đời đơn vị Chu . .Đạo Chích nhì tên trộm cắp nổi tiêng TQ.. Trọng thọ ; 70 tuổi ( 60. 80, 90 tuổi là hạ, thượng . đại thọ )