Tácgiả sinh cửa hàng tại Hội An, Quảng Nam, xuất sắc nghiệp Đốc Sự học tập Viện đất nước HànhChánh vn Cộng Hoà, hiện là cư dânVirginia. Công ty văn Phạm Thành Châu đã hiệp tác với những báo Van, nạm Kỷ 21 và cóba tập truyện ngắn đang xuất bản. Nhân thứ trong truyện của anh ý thật giỏi vời! Họchung tình vượt sức." nhà văn, bên biên khảo Võ Phiến khi đọc truyện của NguyễnThành Châu đã nhấn xét như trên. Sau đâylà truyện ngắn của ông, về một lá số làmtể tướng phiêu bạt từ vn trước cùng sau 1975 tới Hoa Kỳ.

Bạntin gồm số mạng không" fan tin thì bảo "Giày dép còn tồn tại số, huống gì conngười" tín đồ không tin, quạt lại "Mấy thầy tướng mạo số tất cả biết được tươnglai bản thân mấy thầy không" tốt chỉ nói điêu kiếm tiền"" người tin cùng với ngườikhông tin, gượng nhẹ nhau, có ai chịu chiến bại ai! nay tôi xin kể, một chuyện về chính bảnthân tôi, nhằm nhờ chúng ta phán xét, rằng con người dân có số phận giỏi không"

Ôngnội tôi là bạn cựu trào. Sách chữ nho ông để đầy một tủ. Ông là bạn nghiệnsách nên suốt ngày nắm quyển sách bên trên tay. Khi trở về hưu, ông tôi làm thầy thuốcnam, thuốc sắc kiêm cầm cố vấn mang lại bà nhỏ chòm xóm trong số vụ quan, hôn, tang, tế.Ngay cả lúc sinh con, họ cũng cho nhờ ông tôi một lá số để hiểu tương lai đứabé ra sao" dĩ nhiên con con cháu trong nhà, ông tôi những chấm cho mỗi người một lá số,hễ bạn nào chạm chán một biến chuyển cố gì khủng trong đời, ông tôi lại đem lá số đó ra chứngminh. Trong cả chuyện bố tôi mất tích, ông tôi đã và đang phân tích sẵn trong lá sốcủa ba tôi tuy vậy không thổ lộ trước nhưng thôi. Ba tôi là nhỏ út của ông tôi, tôilại là nhỏ út của ba tôi, là đứa con cháu trai nhỏ tuổi nhất trong gia đình nên trongnhà, tôi được xem như vua con, mong mỏi gì được nấy. Thời Pháp thuộc, ba tôilàm "Jeunesse", là thao tác làng nhàng nào đó ở ty thanh niên, thểthao của thị xã. Đến thời binh cách chống Pháp, cha tôi theo loạn lạc và mấttích.

Bạn đang xem: Lá số tử vi nước việt nam

Khikháng chiến nở rộ thì mọi fan phải tiêu thổ và tản cư về vùng nông thôn, ítlâu sau shop chúng tôi hồi cư về lại thành phố. Đó là 1 trong những thị trấn miền biển, cáchNha Trang không xa lắm. Khi lên trung học, tôi ra Nha Trang học đệ Nhị và đệ Nhấttrường Võ Tánh, vì thị xã tôi ở không có trường trung học đệ nhị cấp.

Trởlại dòng lá số của tôi, ông tôi chấm khôn xiết kỹ, nhưng hình như có điều gì khác lạnên thỉnh thoảng ông tôi lại rước ra chiêm nghiệm, rồi giở sách ra nghiên cứu và phân tích vớivẻ trầm ngâm, suy tư lung lắm. Hễ nghe ai có tài năng chấm tử vi thì ông tôi lại đemlá số của tôi, search đến, nhờ xem giùm, rồi hai tín đồ lại bàn cãi, giải thích rấtsôi nổi nhưng rút cục cũng chịu đựng thua, phân vân có trục trệu ở ở đâu mà tìmkhông ra"! cũng chính vì tôi biết được như thế là vì mỗi lần có bằng hữu đến, lúc bànchuyện sách vở và giấy tờ đông tây, kim cổ, ông tôi thường lấy lá số của mình ra làm đề tàivề sự bí ẩn của tao nhã cổ của người Tàu. Tôi vốn không tin tưởng ở số mạng nênchẳng bận tâm. Đến năm tôi lên trung học thì ông tôi đang trên tám mươi, mặc dù làngười tri thiên mệnh, nhưng lại ông tôi vẫn bể chồn, ưu tư cho thằng cháu út, nênmột hôm, ông gọi riêng tôi và bảo.

-Ông đang chấm cho nhỏ một lá số, theo như lá số, sau nầy, con rất có thể làm mang đến nhấtphẩm triều đình, xưa gọi là tể tướng, tướng tá quốc, ni thì tệ ra cũng làm cho thủ tướngchính phủ, tuy thế ông vẫn thấy tất cả sự bất thường nào kia trong lá số"

Tôi đáp cho phấn kích ông tôi.

-Không thủ tướng mạo thì bộ trưởng cũng được, ông chớ lo đến con.

Ông tôi cười.

-Người ta nói, định mệnh an bài, đâu bao gồm kèo nài, thêm sút được.

-Như vậy tương lai của bé ra sao"

Ông tôi trầm ngâm.

-Cái số của nhỏ thì luôn luôn được may mắn, đi thi là phải đậu, bao gồm dịp là làm lớnngay, không phải leo lên từng cấp độ một. Hệt như thời Chiến Quốc bên Tàu, mấyông nho sĩ, từ cùng đinh dancing lên tướng tá quốc vậy. Cơ mà lá số của con có điểm mờảo nào này mà ông vẫn không tìm ra. Cho dù sao thì cổ nhân gồm dạy "Đức năng thắngsố" sau nầy, con yêu cầu nhớ, phải cố cơ mà giữ mang đến vững loại đạo của tín đồ quân tử.

Tôi tò mò.

-Con thấy, chỉ cần học giỏi là làm cho lớn. đề xuất không ông"

Ông tôi lại cười.

-Người xưa bảo rằng "Nhất mệnh, nhì vận, tam âm công, tứ phong thổ, ngũ độcthư", ý là số trời con tín đồ còn nhờ vào rất các vào mồ mả cùng phước đứcông bà, cha ông để lại, còn chuyện học hành, nỗ lực cho lắm mà không gặp thời vậnthì cũng chỉ là tên cuồng nho, côn trùng sách nhưng thôi. Xưa nay, gồm biết bao người dốtmà tạo ra sự sự nghiệp.

Chuyệndốt cơ mà làm lớn, sau nầy tôi bắt đầu thấy. Thời gian đó tôi không tin tưởng nhưng vẫn hỏi để tỏvẻ chú ý lời ông tôi dạy bảo.

-Vậy nhà mình tất cả âm công phong thổ gì ko ông"

Ôngtôi hào hứng.

-Về mục âm công, phong thổ thì ông đang thực hiện đây. Ông đã tìm được một cuộc đấtrất tốt. Ông sẽ xây sẵn một sinh phần (huyệt mộ), hễ ông nhắm mắt thì mang quantài mang lại đó, vứt xuống, đậy đất lại là xong, và cứ nắm mà chờ cho tới khi mộ ôngkết phát.

Mấyhôm sau, ông tôi dẫn tôi đi coi cuộc đất, là chỗ ông đã yên giấc nghìn thu. Huyệtmộ vị trí một sườn đồi, hướng ra biển. Ông tôi rất vui khi lý giải cho thằngcháu nội sáng giá của ông nghe nào long chầu, hổ phục ra sao, đặt biệt, huyệt mộnằm tức thì hàm của bé rồng, chỉ ngóng bão tố hoặc sóng thần, nước tràn lên, khu đất sẽsụp lỡ, đổ ụp lên mộ, vậy là coi như nhỏ rồng đã ngậm mồm lại, cơ hội đó, concháu khoác sức cơ mà phát vương, phân phát tướng. Tôi có tác dụng như để ý và thích thú lắm đểông tôi sung sướng chứ sự tin tưởng chẳng tất cả bao nhiêu.

Từnhỏ cho lớn, bài toán dạy dỗ, học hành của cả nhà em tôi trong đơn vị đều vày ông tôilo. Mẹ tôi phải bán buôn tảo tần, không tồn tại thì giờ, vả lại bà cực kỳ thương yêu,chiều bằng lòng chúng tôi, chẳng nặng nề lời bao giờ nên khi ông tôi mất thì tôi nhưngựa ko cương, không lo nghĩ leo lổng, chẳng ai thống trị được cả. Đi học về là vấtsách vở, nhào ra sảnh đá banh, đá banh chán, xuống sông tắm. Buổi tối, nạp năng lượng xonglà xách cây đàn guita cho nhà mấy anh bạn hát hò mang đến khuya bắt đầu về nhà, lăn rangủ. Do dốt toán đề nghị tôi học ban C (văn chương), ra vẻ ta trên đây nghệ sĩ.

Đếnkhi đi thi tú tài một thì trong bụng tôi không có một chữ để gia công "hànhtrang ứng thí". Sách vở, từ trên đầu niên học cho tới cuối năm, bài bác nào tôicũng thấy bắt đầu tinh!

Conngười khi chạm mặt khó khăn, không biết giải quyết và xử lý cách nào bắt đầu nghĩ tới những đấngvô hình, năn nỉ ước xin quí vị đó cứu giúp. Tôi tuy thiếu tín nhiệm những chuyện mơ hồ,nhưng sẵn tất cả lá số tử vi phong thủy mà ông tôi chấm vì thế tôi giao nhiệm vụ thi cửcho ông tôi đảm trách, dù ông tôi không thể trên cõi đời nầy nữa. Tôi vẫn tiếptục lười biếng, tiếp tục ca hát một phương pháp vô bốn như bé "Ve sầu kêu ve ve,suốt mùa hè..." trong thơ ngụ ngôn của ông La Fontaine. Nhưng đến nhà bạnbè thì đứa nào cũng bận học thi và bố mẹ chúng thường xua khéo tôi, cần tôi vềnhà hát một mình, đi cà lơ thất thểu ngoài đường phố, đến khuya, về đơn vị lăn rangủ.

Thựctâm, tôi có muốn học như bạn bè, nhưng bài nhiều quá, học làm thế nào cho xuể" chũm làtôi đem tất cả sách vở, tài liệu đặt lên trên bàn thờ ông nội tôi, thắp nhang rồi quìxuống, trang trọng khấn vái "Ông nội chỉ cho con cờ nào đang ra trong đềthi, con không có thì giờ học hết" khi ngẩn lên, nhìn hình ảnh ông tôi, quảnhiên tôi thấy ngoài ra ông tôi mỉm cười, vậy là tôi yên tâm. Từng môn học, tôilấy quyển sách xuất xắc quyển vở, vái ông tôi mấy vái cùng giở ra, độ năm bài, theo kiểutình cờ cùng tôi chỉ học tất cả năm bài đó thôi. Môn học nào tôi cũng làm như thế. Vậymà đi thi, tôi trúng tủ, đậu bình thứ. Bạn bè thán phục. Bọn chúng biết tôi sẽ dốtlại lười, cơ mà đậu bình thứ, trong khi có khá nhiều đứa thức khuya dậy sớm, học tập ngày,học đêm, mặt mũi xanh tươi vì mất ngủ mà vẫn rớt" chúng thắc mắc, tôi phét lác.

-Sang năm, tú tài hai, tao vẫn đậu buổi tối ưu mang đến tụi bây coi.

Năm sau, thi tú tài hai, tôi vẫn mửng đó màlàm. Tôi tin làm việc lá số tử vi phong thủy của ông tôi đã chấm mang đến tôi - thi đâu đậu đó - với tin nhất là ông tôi vẫn ở bêntôi, phù hộ tôi, mặc dù tôi không tìm tòi ông.

Thitú tài hai có hai đợt, đậu thi viết bắt đầu vào thi vấn đáp. Thi viết thì tôi vẫntrúng tủ, mà lại thi vấn đáp, môn vạn vật, tôi bị kẹt. Số là, khi vào vấn đáp,giám khảo thường nhằm sẵn một số thắc mắc trong vỏ hộp nhỏ, sỹ tử bốc trúng câunào vấn đáp câu đó. Ông giám khảo môn vạn đồ gia dụng nầy nghe nói khó tính lắm. Lạngquạng là ông ta đuổi ra với nói "Anh về học tập lại, sang năm đi thi. Tôi choanh không điểm" buổi sớm đó, tôi khiến cho mấy đứa vào thi trước. Đứa nàothi xong, cách ra, phương diện cũng méo xẹo, khiến tôi mất tinh thần, bụng tấn công lô tô,miệng cứ lẩm nhẩm kêu cứu giúp ông nội tôi phù hộ, độ trì. Tôi giở mấy bài tủ ra coilại, đẳng cấp nhứt chín nhì bù. Đến khi không thể đứa nào nữa tôi bắt đầu rón rén bướcvào. Ông giám khảo nầy trẻ tuy nhiên coi cỗ hắc ám. Mặt hầm hầm như sắp tới bợp tai thằngthí sinh ngồi đối diện. Tôi trình thẻ học tập sinh, ông ko thèm nhìn, chỉ tayvào chiếc hộp nhỏ tuổi đựng câu hỏi. Tôi thò tay bốc một câu, xuất hiện thêm thấy "Tại saoban đêm, không nên ngủ bên dưới tàng cây"" Tôi trình thắc mắc cho ông ta. Ôngta bảo.

-Nói đi!

Tôi im người! Câu hỏi, tôi nghĩ, không cótrong sách vạn thiết bị chứ đừng nói trong những bài tủ của tôi. Trong đầu tôi, hoàntoàn không tồn tại một chút ý niệm về chuyện đó, nó sạch bóc như tờ giấy trắng. Tôibiết rõ là vong linh ông nội tôi đã ngồi mặt cạnh, nhưng chắc chắn là ông tôicũng lắc đầu, thở dài bởi vì vô phương! Thấy tôi cứ ngồi đực ra, ông giám khảo lạinhắc.

-Nói đi!

Tôikhiếp quá, từ nghĩ đề nghị nói một câu nào đấy cho không khí sút căng thẳng, chứ hộtvịt thì chắc hẳn rằng tôi đã tất cả sẵn rồi. Bỗng nhiên tôi "liên hệ bảnthân" và nói.

-Thưa thầy, đêm tối không buộc phải ngủ bên dưới tàng cây, vì lúc ngủ dậy người uể oải,khó chịu.

Ôngta ngấc lên chú ý tôi.

-Sao anh biết"

Tôithấy le lói một tia hy vọng.

-Thưa thầy, buổi tối, em thường đem ghế cha ra sân ngủ, bên dưới mấy cây vú sữa, sángdậy, thấy hơi stress trong người.

Ôngta ngước nhìn tôi, mặt lạnh tanh.

-Đây là kỹ thuật thực nghiệm chứ chưa phải khoa học tập huyền bí. Anh nên chứngminh bằng công thức đàng hoàng. Anh biết khí ốc xi không" Anh biết cạt bô níclà gì không" Viết cách làm ra xem"

Tôigãi đầu! Ốc xi thì tôi viết được, cả cho khí cạt bô níc tôi cũng viết được nữa,nhưng phương pháp viết thế nào" Thấy đã mớm ý mang lại mà tôi vẫn ngồi ngẩn ngơ như ngườithất tình, ông giám khảo mở khổng lồ mắt, ngạc nhiên, chắc hẳn rằng nghĩ rằng ông đang chạm mặt ngườingoài hành tinh, gì cũng không biết! Ông nỗ lực thẻ học sinh của tôi lên. Đó làcách đuổi định kỳ sự. Bỗng nhiên ông nhìn vào thẻ học viên và hỏi.

-Anh học vạn đồ dùng với thầy nào"

-Thưa thầy, em học với thầy Đồng Đen.

Nói ngừng tôi bắt đầu biết mình hớ, biệt danh củacác thầy cô là chỉ lũ học trò cần sử dụng với nhau để khác nhau thầy cô nầy với thầycô khác, trên đây lại lấy ra nói với ông giám khảo của mình, và đúng là tộâi phạm húy!Ông giám khảo trao tôi thẻ học viên và bảo.

-Gặp thầy Đồng thì thưa cùng với thầy là thầy Bình gửi lời thăm. Tôi đến anh bảy điểm.Còn bạn nào ngoại trừ kia thì bảo bọn họ vào ngay. Ngay sát hết tiếng rồi!

-Thưa thầy, em là người chót.

Ông giám khảo quan sát lại list và gật đầu.Tôi cúi xin chào ông ta và đi thụt lùi thoát ra khỏi phòng.

Bạnthử tưởng tượng xem, tôi như 1 người hiện nay đang bị đày xuống hỏa ngục, đời đời kiếp kiếp bị lửađốt, đau đớn mà cần yếu chết được, rồi thình lình tất cả ông Phật, ông Thánh nào đócứu thoát khỏi hỏa ngục, còn cho lên thiên con đường ở nữa. Trước đó, chỉ năm phútthôi, tôi thấy ông giám khảo sao ác ôn quá, ngay tiếp nối lại thấy ông ta hiền lành từnhư ông Phật! mừng rỡ sao đâu! Tôi sướng cho độ cứ tưởng mình đang cất cánh lơ lửng, tưởngnhư mình nằm mơ. Năm đó tôi đậu tú tài hai, nhưng mà đậu vớt bắt đầu đã! Đúng như ông tôinói "Thi đâu đậu đó!"

Cũngchưa hên bởi kỳ thi vào trường Hành Chánh của tớ sau nầy. Tôi vào sài gòn họcLuật với học cả Văn Khoa nữa. Sau thấy trường hành chánh tuyển sv ban ĐốcSự, tôi cũng nộp đơn, cho rằng sau nầy bản thân làm to (!), phải thông thuộc luậtlệ và rành về hành chánh. ước ao thi vào trường nầy, về tối thiểu phải ghi nhận luật HiếnPháp. Bài bình luận chính trị gồm đủ điểm, trường bắt đầu chấm đến các môn thi khác.Vì tin tưởng ở lá số tử vi của mình nên tôi chả thèm xem xét chuyện bài vở. Mộtbuổi tối, đi coi xi nê về, tiện tay, tôi mua tờ báo chính Luận, về nằm phát âm chờgiấc ngủ. Lúc giở trang trong, tôi thấy bài "Hành Pháp" của giáo sưNguyễn Văn Bông. Lừng chừng xui khiến sao, tôi lại học tập thuộc bài bác báo nầy, thuộctừ dàn bài đến từng chữ một. Quả nhiên, mấy bữa sau đi thi, tôi lại trúng tủ,tuy đề thi có hơi khác. Các bạn nào học khóa 14 ban Đốc Sự, học tập Viện nước nhà HànhChánh ắt còn ghi nhớ rõ đề thi đó. Mà bạn biết thi vào trường Hành Chánh cực nhọc cỡ nàokhông" Năm tôi thi tổng số rộng sáu nghìn sĩ tử, chen nhau một trăm nơi ngồi,trong một trăm chỗ đó lại ưu tiên rước mười sinh viên dung nhan tộc, mười sv nữ,còn lại chỉ bao gồm tám mươi chỗ. Trường hợp tính tỉ trọng thì còn nặng nề hơn thi ts thời xưanữa. Hên khuôn khổ đó bảo sao tôi không tin tưởng vào lá số tử vi của chính mình được"

Saubốn năm đèn sách, tôi ra trường, cơ mà học dốt quá yêu cầu đội sổ (đứng chót). Khichọn nhiệm sở, mấy đứa học xuất sắc chọn trước, sót lại mấy tỉnh giấc khỉ ho cò gáy sống miềngiới tuyến đường và trên cao nguyên cho mấy thằng ráng đèn đỏ, khuôn khổ như tôi. Tôi về địaphương lãnh một chức phó quận ở một quận miền núi. Ngồi vào quận con đường nhìnra chỉ thấy đồng bào Thượng, quan sát xa không dừng lại ở đó là núi cao rừng thẩm, thỉnh thoảngnghe vọng về tiếng máy bay, giờ bom đạn.

Xem thêm: Kết Quả Bóng Đá Nữ Đông Nam Á 2018, Lịch Sử Đứng Về Phía Đội Tuyển Nữ Việt Nam

Vìtin tưởng sinh hoạt lá số tử vi của bản thân nên tôi không lúc nào buồn chán. Tôi siêu cẩnthận trong cuộc sống cũng giống như trong công vụ. Tôi đóng đúng vai một ông quanthanh liêm, luôn thương yêu, giúp đỡ đồng bào vào quận. Nói "ông quanthanh liêm" mang lại oai chứ chức phó quận đâu bao gồm quyền hành gì, hơn nữa đàn trẻchúng tôi đều phải sở hữu lý tưởng, chính phủ nước nhà đào tạo công ty chúng tôi là để phục vụ tổ quốc,phục vụ đồng bào, chỉ nghĩ mang đến hai tiếng tham nhũng đang xấu hổ với tất cả người rồi.Tôi còn nghiêm ngặt với chủ yếu mình. Tôi không khi nào nhìn bọn bà, phụ nữ dùcác cô nàng thượng vẫn đẹp lại để ngực trần, căng cứng, nhởn nhơ đi trước mặt.Tôi cũng không rượu chè, cờ bạc bẽo bao giờ. Chẳng đề xuất tôi hiền hậu gì, nhưngnghĩ cho tương lai sáng sủa lạn (") tôi chả dại cơ mà để cho bọn đối lập sau nầy mang đờitư của tôi ra mà bêu riếu.

Thờigian trôi qua, tôi ban đầu sốt ruột, không hiểu phải bao thọ nữa tôi mới ngồivào loại ghế tể tướng (thủ tướng)" giả dụ cứ thao tác làm việc ở chỗ hẻo lánh nầy mãi, thiênhạ làm sao biết tôi mà lại mời tôi ra chấp chính"! Rồi thì tôi được lệnh tới trường lớpsĩ quan lại Thủ Đức. Tôi rất hài lòng khi nghĩ rằng, khi giỏi nghiệp sĩ quan quân đội,tôi là bạn "văn võ toàn tài", sẽ không mặc cảm lúc (làm lớn) phảichỉ huy mấy ông tướng tá lãnh.

Mãnkhóa sĩ quan, tôi được trả về nhiệm sở cũ. Tỉnh giấc điều tôi về làm cho trưởng ty côngvụ tòa hành chính tỉnh, là ty siêng việc quản lý hồ sơ, điều hễ cán bộ, nhânviên trong tỉnh. Tôi nghĩ cỗ máy huyền túng của định mệnh bắt đầu chuyển rượu cồn vàcon con đường công danh, sự nghiệp của tớ đã xuất hiện một giải pháp thênh thang trên đây rồi.Không ngờ ngồi không nóng lỗ đít ở mẫu ghế trưởng ty thì xảy ra vụ sập tiệm năm bảylăm, tôi chạy thẳng một mạch vô tới tp sài gòn rồi chui vô loại rọ tù cải tạo củaviệt cộng.